02/08/2026 · Ban Liên Lạc Hội Khóa

Về đi, để còn kịp gọi nhau bằng cái tên năm ấy

Không cần bạn về với tư cách Mạnh Thường Quân hay một CEO thành đạt. Chỉ cần bạn về, là người bạn năm xưa, ngồi xuống ôn lại một thời áo trắng — vậy là đủ đầy rồi.

Có những buổi chiều, tự nhiên lòng mình chùng xuống. Một bài hát cũ vang lên, một tà áo trắng thoáng qua trước cổng trường nào đó, và thế là cả một trời ký ức ùa về. Chúng ta của tuổi mười tám, đôi mươi — đứa nghịch ngợm, đứa rụt rè, đứa hay khóc nhè, đứa lúc nào cũng cười giòn tan cả góc sân trường.

25 năm rồi đấy. Một phần tư thế kỷ đủ để mái tóc pha sương, để những đôi vai gánh thêm bao lo toan cơm áo. Nhưng cũng lạ, có những gương mặt bạn bè mà chỉ cần nhắm mắt lại, mình vẫn thấy rõ như mới hôm qua.

Chúng ta đã đi thật xa. Xa đến mức đôi khi quên mất rằng, nơi bắt đầu vẫn luôn có một chỗ ngồi trống chờ mình quay về.

Về không phải vì hội khóa cần thêm một khoản đóng góp

Mình muốn nói thật lòng điều này, để không ai còn ngần ngại: hội khóa không kêu gọi các bạn về để đóng góp thêm đồng nào nữa. Chuyện kinh phí, Ban Liên Lạc và các bạn đã cùng nhau lo liệu chu toàn rồi. Thứ hội khóa đang thiếu, không phải là tiền — mà là bóng dáng của bạn trong tấm hình chụp chung ngày hội ngộ.

Cho nên, xin đừng vì nghĩ mình chưa đủ dư dả, chưa kịp thành đạt như người ta mà chần chừ. Bạn không cần về với tư cách một Mạnh Thường Quân hào phóng, cũng chẳng cần là một CEO, một đại gia, một ai đó thật oai. Bạn chỉ cần về với đúng con người thật của bạn — người bạn năm xưa — thế là quý lắm rồi.

Điều làm nên một buổi hội khóa trọn vẹn không phải mâm cao cỗ đầy, mà là đủ mặt những đứa từng chung một lớp, chung một thời áo trắng.

Có những lời hẹn đã để lỡ quá lâu

Bạn Vui ơi, lâu lắm rồi tụi mình không gặp bạn. Không biết dạo này bạn thế nào, còn hay cười khì khì như hồi đó không? Ngày hội khóa mà thiếu bạn thì sân trường vắng đi một tiếng cười quen thuộc mất.

Còn nhớ bạn Hạnh vẫn hay hẹn: bữa nào rảnh, vài đứa rủ nhau về, ghé nhà Nhung, để Nhung nấu nồi canh khổ qua rồi cả đám xúm lại ăn chung cho vui. Cái lời hẹn nhỏ xíu đó, mình hẹn từ năm nào rồi mà vẫn chưa thực hiện được. Đời người mấy khi, thôi thì lấy dịp hội khóa này mà gặp lại nhau, kẻo hẹn hoài rồi lại lỡ.

Mình biết ai cũng có trăm ngàn lo toan, lớn có nhỏ có: công việc, con cái, cha mẹ già, những chuyện chẳng bao giờ gọi tên hết được. Nhưng chỉ xin bạn tạm gác lại một hai ngày thôi. Một hai ngày để được là chính mình của tuổi học trò, không chức danh, không gánh nặng, chỉ có tiếng gọi nhau bằng cái tên cúng cơm và những trận cười nghiêng ngả.

Về đi các bạn. Về để nhìn thấy nhau già đi một chút, nhưng nụ cười thì vẫn nguyên vẹn như ngày nào. Về để ôn lại chuyện xưa, để nói với nhau câu mà bao năm chưa có dịp nói. Về, đơn giản vì chúng ta đã từng là bạn của nhau — và mãi mãi vẫn vậy.

Đừng hẹn lần sau nữa nhé. Chúng ta đã chờ nhau suốt một phần tư thế kỷ rồi. Hẹn gặp lại, dưới mái trường Nguyễn Hiền thân thương.

Về lại Một Thời Áo Trắng thôi! 👔

Chỉ cần bạn về, là người bạn năm xưa — vậy là đủ.

🎉 Đăng ký tham dự💬 Vào nhóm Zalo

← Xem các bài viết khác